Long An, 23g30, ngày 20 tháng 08 năm 2017

Tuổi trẻ của Tôi có Bạn,

Sẽ còn những câu chuyện để kể, những khao khát để mong chờ, những điều thắp lên niềm hy vọng. Trong cuộc đời chúng ta luôn phải đi qua hành trình những cuộc tập dợt để dần lớn khôn, để trưởng thành và để biết cách mà yêu thương. Và 2 ngày 19- 20 /2017 là mốc thời gian để lại dư chấn khắc sâu tuổi trẻ tôi thêm choáng váng và bất ngờ vì quá sức tưởng tượng. Tạm gác lại những niềm vui cá nhân, chúng tôi những chàng trai, cô gái của Đoàn Sở Khoa học và Công nghệ TP.HCM và bệnh viện Bình Dân lên đường cho chiến dịch kỳ nghỉ hồng 2017 tại xã Thạnh Trị, Kiến Tường, Long An. Nơi đó có bao bạn nhỏ đang trong độ tuổi ăn chưa no lo chưa tới, nơi có những người nhà neo đơn, gia đình khó khăn đang cần đến chúng tôi.

Trước hết, uống nước thì phải nhớ nguồn, trên đường đi tất cả các đvtn đã đến Nghĩa trang liệt sĩ Mộc Hóa, Kiến Tường dâng hương hoa gửi lòng biết ơn đến hương hồn các anh hùng liệt sĩ đã không tiếc máu xương hi sinh vì độc lập tự do. Sau lễ dâng hương diễn ra trong vòng 20 phút, chúng tôi lại lên đường để kịp đến Thạnh Trị, dọc đường đi chúng tôi ngắm được những cảnh yên bình, những thôn nữ chân quê, cái mà sắp trở thành xa xỉ nơi đô thị rồi!

Sau hơn 2 giờ đồng hồ cuối cùng cũng đã đến nơi, tại đây chúng tôi nhận được sự tiếp đón nồng hậu của đại diện lãnh đạo cũng như các thành viên của xã, yêu lắm! Thương lắm! Cái thật thà chất phát mà rất đỗi ngọt ngào.

Sau một thời gian dài ngồi trên xe với ổ bánh mì từ lúc 5g30 sáng, các bạn đã đói meo. Vậy là cầu được, ước thấy, bữa trưa của gia đình chú thím Tư đối diện đã sẵn sàng, trong bữa ăn có 1 món rất là ấn tượng và hấp dẫn đó là măng hầm xương bò, có vị đậm đà, ngọt ngọt của măng quyện vị bùi bùi của thịt bò.

Bữa ăn kết thúc trong vòng 30 phút, các bạn lại bắt tay vào việc vận chuyển hàng hóa, xếp quà, chuẩn bị vị trí, dụng cụ khám bệnh, chia nhóm để thực hiện những công việc theo kế hoạch và thế là mọi thứ đã bắt đầu: với tinh thần mang chuyên môn nghiệp vụ phục vụ xã hội, phục vụ cộng đồng _ chúng tôi đã thực hiện được chiến dịch kỳ nghỉ hồng có kết quả đáng trân trọng:

1. Nhóm thuộc chi đoàn Trung tâm Kỹ thuật tiêu chuẩn Đo lường chất lượng bắt đầu từ 13g30 đến 18g30, đến 2 hộ gia đình chính sách có hoàn cảnh khó khăn để đi lại đường dây điện, lắp ráp bóng đèn tiết kiệm điện, tặng 2 nồi cơm điện mới. Tổng trị giá của công tác này là 7.000.000 đ.

2. Nhóm bệnh viện Bình Dân và một số Đoàn viên của Sở KH&CN tổ chức, tham gia khám chữa bệnh cho 300 người dân có hoàn cảnh khó khăn, khâu này cực nhất là phát thuốc rất dễ bị nhầm và không có loa nên các bạn phải vận dụng hết nội công thì bà con mới có thể nghe được, các BS nhiệt tình và hiền hòa lắm! Kinh phí cho phần này nặng lắm! Gần 100.000 đ/người ( bao gồm thuốc và các vật tư khám), tổng cộng là 30.000.000 đ

3. Nhóm thứ 3, sẽ đến 10 hộ gia đình chính sách để thăm và tặng quà. Tội lắm, chỉ có cái nắng, có cái gió nhưng mà không có cái đó (nón nha). Kinh phí cho mỗi phần quà là 150.000 đ, tổng cộng là 1.500.000 đ

4. Nhóm thứ 4 tổ chức sắp xếp quà, vận chuyển đồ đạt giữa cái nắng oi bức k hề có tí gió nào, các bạn đã tặng cho 176 phần quà gia gia đình khó khăn, gần 200.000 đ/phần, tổng cộng là 35.200.000 đ. Tặng 100 phần quà cho học sinh nghèo, tương đương 120.000 đ/phần, tổng cộng là 12.000.000 đ. Như vậy tổng kinh phí cho hoạt động này là 47.200.000 đ.

5. Nhóm 5 tổ chức trò chơi cho các em thiếu nhi, cũng không kém phần sôi động và dễ thương. Những hoạt động như: chuyền chanh bằng muỗng, thổi bột, v.v... Tổng kinh phí cho phần này (bao gồm dụng cụ và quà tặng) gần 2.000.000đ 6. 100kg quần áo cũ, hơn 20 bộ sách giáo khoa từ lớp 1 đến lớp 12 cho xã Thạnh Trị.

Tổng kinh phí cho tất cả những hoạt động trên là hơn 80 triệu đồng. Kết thúc những hoạt động thiện nguyện dành cho bà con, chúng tôi đã ở lại và giao lưu cùng anh em trong xã với những hoạt động lành mạnh như: bóng đá nam, bóng chuyền nam nữ, ca hát và ăn cháo đêm, đốt lửa trại. Cháy hết mình luôn nhưng sáng hôm sau ê ẩm cả người, kèm theo khuyến mãi những nốt đỏ do mấy em muỗi đốt không thương tiếc dù đã có nhang muỗi, thuốc thoa, xịt chống muỗi. Ôi, cái cảm giác thèm ngủ như chưa bao giờ được ngủ sau một ngày dài ê ẩm, có thể ngủ bất cứ nơi đâu, bất cứ chỗ nào và đó là Hội trường của UB Xã, không mền, không mùng nhưng nhiều âm thanh lạ xuất hiện, hihi.

Thiếp đi được 3h thì chúng tôi lại bị đánh thức bởi ông loa phát thanh mà k rõ là tiếng Việt hay Campuchia, rồi sau lại có vụ lấy hơi để nói nữa, hihi... vệ sinh cá nhân xong, đúng 7g30 chúng tôi chào tạm biệt và lên đường trở về Sài Gòn với nhiều cảm xúc lẫn lộn Tôi sợ mình sẽ bật khóc trước những rung động về chuỗi tháng năm ngọt ngào được nhào vào mà sống hết thảy con tim cháy bỏng này, tôi chỉ muốn cuộn tròn từng khoảnh khắc, từng hình ảnh một về người chiến sĩ Kỳ Nghỉ Hồng, hay về bóng dáng cụ ông, cụ bà níu lấy cánh tay tôi ... và cả nụ cười tỏa nắng của cậu bé tên Kiên ấy.... Bỏ qua những điều sợ hãi khiến Tôi lo lắng mình buồn, Tôi chọn "NHỚ - ĐỂ TRONG CON TIM NÀY - LƯU GIỮ TRONG KHỐI ÓC ĐẦY CẢM HỨNG VÀ SÁNG TẠO NÀY - ĐỂ GIÚP ĐƯỢC NHIỀU NGƯỜI DÂN HƠN NỮA."

Còn Bạn thì sao? Hãy cùng chia sẽ cùng Chúng Tôi nhé!